13
Thám thính xứ Ca-na-an
CHÚA bảo Mô-se, “Hãy sai người đi thám thính đất Ca-na-an mà ta sẽ ban cho dân Ít-ra-en. Mỗi chi tộc cử ra một người.”
Mô-se liền vâng lệnh CHÚA phái các lãnh tụ Ít-ra-en từ sa mạc Pha-ran. Sau đây là tên những người đó:
 
chi tộc Ru-bên cử Sam-mua, con Xa-cua;
chi tộc Xi-mê-ôn cử Sa-phát, con Hô-ri;
chi tộc Giu-đa cử Ca-lép, con Giê-phu-nê;
chi tộc Y-xa-ca cử Y-ganh, con Giô-xép;
chi tộc Ép-ra-im cử Hô-sê* Hô-sê Hay “Giô-suê.”, con Nun;
chi tộc Bên-gia-min cử Banh-thi, con Ra-phu;
10 chi tộc Xê-bu-lôn cử Gát-đi-ên, con Xô-đi;
11 chi tộc Ma-na-xe (một chi tộc của Giô-xép) cử Gát-đi, con Xu-xi;
12 chi tộc Đan cử Am-mi-ên, con Ghê-ma-li;
13 chi tộc A-xe cử Xê-thua, con Mi-ca-ên;
14 chi tộc Nép-ta-li cử Na-bi, con Vốp-xi;
15 chi tộc Gát cử Ghêu-ên, con Ma-ki.
 
16 Đó là tên của những người Mô-se phái đi thăm dò xứ. Mô-se đặt tên cho Hô-sê, con của Nun, là Giô-suê.
17 Mô-se sai họ đi thám thính xứ và dặn, “Hãy đi qua suốt miền nam Ca-na-an rồi thăm miền núi. 18 Xem xứ đó ra sao, dân ở đó mạnh yếu thế nào, nhiều hay ít, 19 Xứ họ sống ra sao, tốt hay xấu. Còn thành thị họ ở như thế nào, thành bỏ ngỏ như doanh trại hay có vách bao. 20 Đất đai như thế nào, phì nhiêu hay cằn cỗi? Có cây cối gì không. Hãy cố mang về một ít hoa quả của xứ đó.” Lúc ấy là mùa nho sớm.
21 Vậy họ đi lên thám thính xứ, từ sa mạc Xin suốt tới Rê-hốp gần Lê-bô Ha-mát. 22 Rồi họ đi qua vùng phía nam đến Hếp-rôn nơi A-hi-man, Sê-sai, Thanh-mai, tức nơi con cháu A-nác sống. Thành Hếp-rôn được xây bảy năm trước thành Xoan bên Ai-cập. 23 Đến thung lũng Ếch-côn họ cắt một nhánh nho có một chùm nho, rồi cho hai người khiêng bằng cái sào. Họ cũng hái một số trái lựu và trái vả. 24 Chỗ đó gọi là thung lũng Ếch-côn Ếch-côn Nghĩa là “chùm nho.” vì người Ít-ra-en cắt nhánh nho tại đó.
25 Sau bốn mươi ngày thám thính xứ, những người đó trở về doanh trại. 26 Họ trở về gặp Mô-se, A-rôn và toàn dân Ít-ra-en tại Ca-đe trong sa mạc Pha-ran. Họ báo cáo và trình cho mọi người thấy hoa quả của xứ. 27 Họ bảo Mô-se, “Chúng tôi đi đến xứ ông sai đi, quả là một xứ phì nhiêu xứ phì nhiêu Hay “xứ chảy sữa và mật.”! Đây là một ít hoa quả của xứ đó. 28 Tuy nhiên dân cư ở đó rất mạnh. Thành của họ có vách bao quanh và rất lớn. Chúng tôi cũng thấy con cháu A-nác ở đó nữa. 29 Dân A-ma-léc sống ở miền nam; còn dân Hê-tít, Giê-bu-sít, và A-mô-rít sống trong núi; dân Ca-na-an thì sống gần biển và dọc theo sông Giô-đanh.”
30 Sau đó Ca-lép bảo những người xung quanh Mô-se im lặng. Ông nói, “Chúng ta hãy lên chiếm xứ ấy. Chúng ta chắc chắn làm được.”
31 Nhưng những người cùng đi với ông bảo, “Chúng ta đánh dân nó không nổi đâu; họ mạnh hơn chúng ta nhiều lắm.” 32 Những người đó báo cáo bất lợi về xứ ấy cho dân Ít-ra-en biết. Họ bảo, “Xứ mà chúng tôi thám thính rất khó sống§ khó sống Hay “khó sống cho yên ổn.”, chúng ta chiếm không nổi đâu. Dân mà chúng tôi thấy đều cao lớn. 33 Chúng tôi thấy người Nê-phi-lim ở đó. (Dân A-nác xuất thân từ dân Nê-phi-lim.) Chúng tôi thấy mình như cào cào, còn họ thấy chúng tôi cũng vậy.”

*13:8: Hô-sê Hay “Giô-suê.”

13:24: Ếch-côn Nghĩa là “chùm nho.”

13:27: xứ phì nhiêu Hay “xứ chảy sữa và mật.”

§13:32: khó sống Hay “khó sống cho yên ổn.”