15
Chúa Giê-xu Trước Tòa Phi-lát
Ngay sáng hôm sau, các thầy trưởng tế, các trưởng lão, các thầy dạy luật, và cả Hội Đồng Quốc Gia họp nhau thảo luận. Họ trói Chúa Giê-xu lại và giải Ngài qua Phi-lát, tổng trấn La Mã.
Phi-lát hỏi Chúa: “Anh có phải là Vua người Do Thái không?”
Chúa Giê-xu đáp: “Phải.”
Các thầy trưởng tế tố cáo Ngài nhiều tội. Phi-lát hỏi Chúa: “Anh không trả lời gì hết sao? Người ta tố cáo anh đủ điều đó!” Chúa Giê-xu vẫn không đáp, khiến Phi-lát rất ngạc nhiên.
Hằng năm đến lễ Vượt Qua, Phi-lát có lệ phóng thích một người tù theo thỉnh nguyện của dân chúng. Năm ấy có Ba-ra-ba bị giam trong ngục cùng một số phạm nhân can tội cố sát, nhân cuộc nổi dậy chống chính quyền La Mã. Dân chúng kéo đến xin Phi-lát phóng thích một người tù theo thông lệ.
Phi-lát hỏi: “Các anh muốn ta tha Vua người Do Thái không?” 10 Vì Phi-lát biết rõ các thầy trưởng tế bắt Chúa nộp cho ông chỉ vì lòng ganh ghét. 11 Nhưng các thầy trưởng tế sách động quần chúng yêu cầu Phi-lát phóng thích Ba-ra-ba. 12 Phi-lát hỏi lại: “Còn người các anh gọi là Vua người Do Thái, ta phải xử sao đây?”
13 Họ hét lớn: “Đóng đinh nó trên cây thập tự!”
14 Phi-lát hỏi: “Tại sao? Người ấy có tội gì đâu?”
Nhưng họ gầm thét: “Đóng đinh hắn trên cây thập tự!”
15 Để mua chuộc lòng dân, Phi-lát phóng thích Ba-ra-ba cho họ, đồng thời sai đánh Chúa Giê-xu rồi giao cho lính đem đóng đinh trên cây thập tự.
Quân Lính Sỉ Nhục Chúa Giê-xu
16 Quân lính giải Chúa vào dinh tổng trấn, rồi tập họp cả đại đội. 17 Chúng mặc cho Ngài tấm áo màu tía, bện chiếc mão bằng gai đội lên đầu Ngài. 18 Chúng giả vờ chào: “Lạy Vua người Do Thái!” 19 Rồi lấy gậy sậy đập lên đầu Chúa, khạc nhổ vào mặt Chúa, và quỳ gối lạy. 20 Chế giễu xong, chúng cởi áo màu tía ra, mặc áo dài lại cho Chúa, rồi dẫn Ngài đi đóng đinh trên cây thập tự.
Chúa Chịu Đóng Đinh
21 Si-môn, người xứ Ly-bi,* Nt Kurenaion (người Sy-ren xứ Ly-bi) vừa từ thôn quê lên Giê-ru-sa-lem, bị bọn lính bắt vác cây thập tự cho Chúa Giê-xu. (Si-môn là cha của A-lét-xan-đơ và Ru-phu). 22 Bọn lính giải Chúa lên đồi Gô-gô-tha (nghĩa là Đồi Sọ). 23 Chúng cho Ngài uống rượu pha với chất nhựa thơm, nhưng Ngài không uống.
24 Bọn lính đóng đinh Chúa trên cây thập tự. Chúng gieo súc sắc chia nhau bộ áo của Ngài, mỗi người lãnh một phần. 25 Chúa bị đóng đinh vào khoảng chín giờ sáng. 26 Tấm bảng tội trạng ghi mấy chữ: “Vua người Do Thái.” 27 Bọn lính cũng đóng đinh hai tướng cướp trên cây thập tự, một tên bên phải, một tên bên trái Chúa. 28 Việc xảy ra đúng như lời tiên tri trong Thánh Kinh: “Ngài bị kể vào hàng phạm nhân.” Ysai 53:12
29 Khách qua đường lắc đầu, sỉ nhục Chúa: “Ha! Anh đòi phá nát Đền Thờ rồi xây lại trong ba ngày! 30 Sao không tự giải cứu và xuống khỏi cây thập tự đi!”
31 Các thầy trưởng tế và các thầy dạy luật cũng chế nhạo: “Hắn cứu người khác giỏi lắm mà cứu mình không nổi! 32 Này, Đấng Mết-si-a, Vua người Do Thái! Phải xuống khỏi cây thập tự cho chúng tôi thấy, chúng tôi mới tin chứ!” Hai tên cướp bị đóng đinh với Chúa cũng sỉ nhục Ngài.
Chúa Giê-xu Chết
33 Lúc giữa trưa, khắp đất đều tối đen như mực cho đến ba giờ chiều. 34 Đúng ba giờ, Chúa Giê-xu kêu lớn: “Ê-li, Ê-li, la-ma-sa-bách-ta-ni” nghĩa là “Đức Chúa Trời ơi! Đức Chúa Trời ơi! Sao Ngài lìa bỏ Con?” Thi 22:1
35 Nghe tiếng kêu, mấy người đứng gần bảo: “Này, hắn gọi Ê-li!” 36 Một người chạy đi lấy bông đá tẩm rượu chua, buộc vào đầu cây sậy đưa lên cho Chúa nhấm, và nói: “Để chờ xem Ê-li có đến đem hắn xuống không!”
37 Chúa Giê-xu kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở. 38 Bức màn trong Đền Thờ bị xé làm đôi từ trên xuống dưới.
39 Viên đội trưởng La Mã đứng trước cây thập tự, thấy Chúa qua đời như thế, liền nhìn nhận: “Người này đúng là Con Đức Chúa Trời!”
40 Một số phụ nữ nhìn từ xa. Trong số đó có Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri (mẹ Gia-cơ nhỏ và Giô-sép), cùng Sa-lô-mê. 41 Khi Chúa còn ở Ga-li-lê, họ đã cùng nhiều phụ nữ khác đi theo phục vụ Ngài. Họ mới theo Chúa lên Giê-ru-sa-lem để dự lễ Vượt Qua.
Sự Chôn Xác Chúa Giê-xu
42 Hôm đó, nhằm ngày thứ Sáu, là ngày chuẩn bị, trước ngày Sa-bát. Đến chiều tối, 43 Giô-sép, người A-ri-ma-thê, một nhân viên có uy tín trong Hội Đồng Quốc Gia, từng trông đợi Nước của Đức Chúa Trời, đã bạo dạn đến xin Phi-lát cho lãnh xác Chúa Giê-xu. 44 Phi-lát không tin Chúa Giê-xu đã chết, nên gọi viên đại đội trưởng đến phối kiểm. 45 Khi viên sĩ quan xác nhận Chúa Giê-xu đã tắt hơi, Phi-lát cho phép Giô-sép được lãnh xác Ngài. 46 Giô-sép mua một cây vải gai, gỡ xác Chúa Giê-xu xuống khâm liệm, chôn trong huyệt đá đục bên sườn núi, rồi lăn một tảng đá lớn chặn trước cửa mộ. 47 Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri, mẹ Giô-sép theo dõi nên biết nơi an táng Chúa Giê-xu.

*15:21 Nt Kurenaion (người Sy-ren xứ Ly-bi)

15:28 Ysai 53:12

15:34 Thi 22:1